觱篥吟,次赵季文韵,赠老伶杜宽

宋代 郑元祐
吴王故宫天早秋,谁吹觱篥城南楼?一吹风生鹔鹴裘,再吹何人敢伊优? 曲终引气如刀锼,龙笛凤笙皆不侔。五音喷薄一吸收,玉关泪落定远侯。 不独壮士皆回头,杜伶何来自中州。目睫每射车前牛,不以伎业寒飕飕。 妙吹觱篥冠名流,嚼宫喷徵无时休。巧如春莺转晓簧舌抽,歘如饥鹘啸树呼高飂。 惨如国殇举燐、精灵夜相求,划如雌龙挟雨、归吟百丈湫。 纬嫠与爨妇,听终各自愁。为问竹枝芦叶、若为写出秦青讴? 四座皆感叹,何如谢安石,素抱苍生忧。且复弹丝弄竹,少为东山留。 我愿谢公上廊庙,任臣邻掌调燮锵琳球。一鸣箫韵下威凤,和乐雍雍闻九丘。 毋但谣觱篥,妙语高浮浮。功成拂衣沧海上,仙人并辔骖螭虬。 却怜江潭憔悴者,悲世迫隘赋远游。
wáng gōng tiān zǎo qiū   shuí chuī chéng nán lóu   chuī fēng shēng shuāng qiú   zài chuī rén gǎn yōu  
zhōng yǐn dāo sōu   lóng fèng shēng jiē móu yīn pēn shōu   guān lèi luò dìng yuǎn hòu
zhuàng shì jiē huí tóu   líng lái zhōng zhōu jié měi shè chē qián niú   hán sōu sōu
miào chuī guān míng liú   jué gōng pēn zhēng shí xiū qiǎo chūn yīng zhuǎn xiǎo huáng shé chōu   chuā xiào shù gāo liù
cǎn guó shāng lín jīng líng xiāng qiú   huà lóng xié guī yín bǎi zhàng jiǎo
wěi cuàn   tīng zhōng chóu wèi wèn zhú zhī ruò wéi xiě chū qín qīng ōu  
zuò jiē gǎn tàn   xiè ān shí   bào cāng shēng yōu qiě tán nòng zhú   shǎo wèi dōng shān liú
yuàn xiè gōng shàng láng miào   rèn chén lín zhǎng diào xiè qiāng lín qiú míng xiāo yùn xià wēi fèng   yōng yōng wén jiǔ qiū
dàn yáo   miào gāo gōng chéng cāng hǎi shàng   xiān rén bìng pèi cān chī qiú
què lián jiāng tán qiáo cuì zhě   bēi shì ài yuǎn yóu