筚篥引

元代 惟则
西瑛为我吹筚篥,发我十年梦相忆。钱唐月夜凤凰山,曾听酸斋吹铁笛。 初吹一曲江风生,馀响入树秋呜咽。再吹一曲江潮惊,愁云忽低霜月黑。 坐中听者六七人,半是江湖未归客。欢者狂歌绕树行,悲者垂头泪沾膝。 我时夺却酸斋笛,敛襟共坐松根石。脱略悲欢万念消,悟声无性闻无迹。 西瑛筚篥且莫吹,筚篥从古称悲栗。悲欢茫茫塞天地,人情所感无今昔。 山僧尚赖双耳顽,请为西瑛吐胸臆。声闻相触妄情生,闻尽声亡情自释。 尽闻莫谓闻无声,机动籁鸣无间隔。亡声莫谓声无闻,去来历历明喧寂。 吹者之妙余莫知,闻者之悟公莫测。公归宴坐懒云窝,心空自有真消息。
西 yīng wèi chuī   shí nián mèng xiāng qián táng yuè fèng huáng shān   céng tīng suān zhāi chuī tiě
chū chuī jiāng fēng shēng   xiǎng shù qiū zài chuī jiāng cháo jīng   chóu yún shuāng yuè hēi
zuò zhōng tīng zhě liù rén   bàn shì jiāng wèi guī huān zhě kuáng rào shù xíng   bēi zhě chuí tóu lèi zhān
shí duó què suān zhāi   liǎn jīn gòng zuò sōng gēn shí tuō lüè bēi huān wàn niàn xiāo   shēng xìng wén
西 yīng qiě chuī   cóng chēng bēi bēi huān máng máng sāi tiān   rén qíng suǒ gǎn jīn
shān sēng shàng lài shuāng ěr wán   qǐng wèi 西 yīng xiōng shēng wén xiāng chù wàng qíng shēng   wén jǐn shēng wáng qíng shì
jǐn wén wèi wén shēng   dòng lài míng jiàn wáng shēng wèi shēng wén   lái míng xuān
chuī zhě zhī miào zhī   wén zhě zhī gōng gōng guī yàn zuò lǎn yún   xīn kōng yǒu zhēn xiāo xi