笔架山

宋代 白玉蟾
吾是瑶台翰墨仙,操觚弄椠玉皇前。 翻云为墨海为砚,一片寒空如雪笺。 兔豪象管用不得,倒蘸昆仑醉钩画。 当年染罢八角芒,金阙上章求放逸。 三峰坐断江南天,临汝城头苍苍然。 状如笔架翠起伏,与吾阁笔齁齁眠。 山灵惊呼猿鸟乱,清魂复被风吹散。 起来叫问山前人,几度松枯白石烂。
shì yáo tái hàn xiān   cāo nòng qiàn huáng qián
fān yún wéi hǎi wèi yàn   piàn hán kōng xuě jiān
háo xiàng guǎn yòng   dào zhàn kūn lún zuì gōu huà
dāng nián rǎn jiǎo máng   jīn què shàng zhāng qiú fàng
sān fēng zuò duàn jiāng nán tiān   lín chéng tóu cāng cāng rán
zhuàng jià cuì   hōu hōu mián
shān líng jīng yuán niǎo luàn   qīng hún bèi fēng chuī sàn
lai jiào wèn shān qián rén   sōng bái shí làn