壁间古木新篁影有可爱走笔戏题

宋代 汪炎昶
韦偃工古松,与可善枯竹。 岂如君家素壁上,有此天然画两幅。 一株古木欹墙东,状如峨嵋山巅千岁万岁之枯松。 旁有笛材拔孤玉,扶疏枝叶带露而饰风。 天知君爱画,欲为发一哂。 呼取义娥作画师,借此二物为画本。 戏从君家壁间摹写之,一枝一叶俱无遗。 傍人来见道是画,间如何画无能之。 元来画时不用诸葛笔、梁杲墨,别有妙法惹形迹。 偷见虽甚爱,或全潋亮或模糊, 随时明暗有卷舒。报君基欲观此画, 请跨金鸟玉米面兔来其下。
wéi yǎn gōng sōng   shàn zhú  
jūn jiā shàng   yǒu tiān rán huà liǎng  
zhū qiáng dōng   zhuàng é méi shān diān qiān suì wàn suì zhī sōng  
páng yǒu cái   shū zhī dài ér shì fēng  
tiān zhī jūn ài huà   wèi shěn  
é zuò huà shī   jiè èr wèi huà běn  
cóng jūn jiā jiān xiě zhī   zhī  
bàng rén lái jiàn dào shì huà   jiān huà néng zhī  
yuán lái huà shí yòng zhū liáng gǎo bié   yǒu miào xíng    
tōu jiàn suī shén ài   huò quán liàn liàng huò  
suí shí míng àn yǒu juǎn shū bào jūn guān huà    
qǐng kuà jīn niǎo miàn lái xià