碧海谣,赠洪尊师

宋代 郑元祐
我逢碧海之仙人,为赋碧海之仙谣。霞光楼观、不在东瀛大海外,煌煌紫芝一年三秀,近在计筹之山椒。 山椒真人号南谷,乘云累侍通明朝。其言皇帝王霸若指掌,圣心倾泞、如以水沃焦。 白云那知紫极贵,归休林壑殊逍遥。草衣木食甘应世,土阶茅茨或梦尧。 坐致公卿贵人、北面拜稽首,真人眼空四海瞪泬寥。 于时大弟子,独称薛与姚。洪君之家在天目,百年乔木风霜凋。 时从真人问道岩谷里,暑时日烁石,寒时雪齐腰。 道成真人驾鹤去,山头每每闻吹箫。于今三十载,海远天迢迢。 先辈仪刑渐沦落,何以使我鄙吝消?骑牛青林躬耕苦日短,钓鳌碧海欲往嗟路遥。 别来几度水清浅,相逢鬓发俱飘萧。吴王城中暍欲毙,拟渡碧海心旌摇。 便欲乘槎共君去,问君登真之要诀,分君不死之药苗。 万一天风引舟便,劳君远举云旗招。
féng hǎi zhī xiān rén   wèi hǎi zhī xiān yáo xiá guāng lóu guàn zài dōng yíng hǎi wài   huáng huáng zhī nián sān xiù   jìn zài chóu zhī shān jiāo
shān jiāo zhēn rén hào nán   chéng yún lèi shì tōng míng cháo yán huáng wáng ruò zhǐ zhǎng   shèng xīn qīng nìng shuǐ jiāo
bái yún zhī guì   guī xiū lín shū xiāo yáo cǎo shí gān yìng shì   jiē máo huò mèng yáo
zuò zhì gōng qīng guì rén běi miàn bài shǒu   zhēn rén yǎn kōng hǎi dèng jué liáo
shí   chēng xuē yáo hóng jūn zhī jiā zài tiān   bǎi nián qiáo fēng shuāng diāo
shí cóng zhēn rén wèn dào yán   shǔ shí shuò shí   hán shí xuě yāo
dào chéng zhēn rén jià   shān tóu měi měi wén chuī xiāo jīn sān shí zài   hǎi yuǎn tiān tiáo tiáo
xiān bèi xíng jiàn lún luò   shǐ 使 lìn xiāo   niú qīng lín gōng gēng duǎn   diào áo hǎi wǎng jiē yáo
bié lái shuǐ qīng qiǎn   xiāng féng bìn piāo xiāo wáng chéng zhōng   hǎi xīn jīng yáo
biàn 便 chéng chá gòng jūn   wèn jūn dēng zhēn zhī yào jué   fēn jūn zhī yào miáo
wàn tiān fēng yǐn zhōu biàn 便   láo jūn yuǎn yún zhāo