闭閤

宋代 陆游
闭閤孤城剩放慵,桐江清绝胜吴松。云收忽见北山雪,月落正闻西寺钟。 世味老来无奈薄,土思病后不胜浓。莼羹岂止方羊酪,轻许平生笑士龙。
chéng shèng fàng yōng   tóng jiāng qīng jué shèng sōng yún shōu jiàn běi shān xuě   yuè luò zhèng wén 西 zhōng
shì wèi lǎo lái nài báo   bìng hòu shèng nóng chún gēng zhǐ fāng yáng lào   qīng píng shēng xiào shì lóng