碧芙蓉 阙题

明代 王夫之
风定小窗明,半睡初阑,双眉乍展。追数馀寒,浪过春半。 花有恨、一枝不稳,柳如人、三眠巳倦。莫更惜几日韶光,催取玉矾香满。 还愁轻暖处,更一丝云茧。横掠山腰,虽则暂时消散。 怕黄昏、玉绳低挂,又参差、碧绡斜捲。青天如梦,倩取百啭啼莺唤。
fēng dìng xiǎo chuāng míng   bàn shuì chū lán   shuāng méi zhà zhǎn zhuī shǔ hán làng   guò chūn bàn    
huā yǒu hèn zhī wěn liǔ   rén sān mián juàn gèng sháo guāng cuī   fán xiāng mǎn        
hái chóu qīng nuǎn chù   gèng yún jiǎn héng lüè shān yāo suī   zàn shí xiāo sàn    
huáng hūn shéng guà yòu   cēn xiāo xié juǎn qīng tiān mèng qiàn bǎi   zhuàn yīng huàn