别宗上人

宋代 王称
孤琴宿白枌,一锡喜逢君。只为谭锋妙,因悲染世氛。 穷秋灯影靓,残月梵声闻。明发身无住,空山又断云。
qín 宿 bái fén   féng jūn zhǐ wèi tán fēng miào   yīn bēi rǎn shì fēn
qióng qiū dēng yǐng jìng   cán yuè fàn shēng wén míng shēn zhù   kōng shān yòu duàn yún