别张十三建封

唐代 杜甫
尝读唐实录,国家草昧初。刘裴建首义,龙见尚踌躇。 秦王拨乱姿,一剑总兵符。汾晋为丰沛,暴隋竟涤除。 宗臣则庙食,后祀何疏芜。彭城英雄种,宜膺将相图。 尔惟外曾孙,倜傥汗血驹。眼中万少年,用意尽崎岖。 相逢长沙亭,乍问绪业馀。乃吾故人子,童丱联居诸。 挥手洒衰泪,仰看八尺躯。内外名家流,风神荡江湖。 范云堪晚友,嵇绍自不孤。择材征南幕,湖落回鲸鱼。 载感贾生恸,复闻乐毅书。主忧急盗贼,师老荒京都。 旧丘岂税驾,大厦倾宜扶。君臣各有分,管葛本时须。 虽当霰雪严,未觉栝柏枯。高义在云台,嘶鸣望天衢。 羽人扫碧海,功业竟何如。
cháng táng shí   guó jiā cǎo mèi chū liú péi jiàn shǒu   lóng jiàn shàng chóu chú
qín wáng luàn 姿   jiàn zǒng bīng fén jìn wèi fēng pèi   bào suí jìng chú
zōng chén miào shí   hòu shū péng chéng yīng xióng zhǒng   yīng jiàng xiàng
ěr wéi wài zēng sūn   tǎng hàn xuè yǎn zhōng wàn shào nián   yòng jǐn
xiāng féng cháng shā tíng   zhà wèn nǎi rén   tóng guàn lián zhū
huī shǒu shuāi lèi   yǎng kàn chǐ nèi wài míng jiā liú   fēng shén dàng jiāng
fàn yún kān wǎn yǒu   shào cái zhēng nán   luò huí jīng
zài gǎn jiǎ shēng tòng   wén yuè shū zhǔ yōu dào zéi   shī lǎo huāng jīng
jiù qiū shuì jià   shà qīng jūn chén yǒu fèn   guǎn běn shí
suī dāng xiàn xuě yán   wèi jué guā bǎi gāo zài yún tái   míng wàng tiān
rén sǎo hǎi   gōng jìng