别赞上人

唐代 杜甫
百川日东流,客去亦不息。我生苦漂荡,何时有终极。 赞公释门老,放逐来上国。还为世尘婴,颇带憔悴色。 杨枝晨在手,豆子雨已熟。是身如浮云,安可限南北。 异县逢旧友,初忻写胸臆。天长关塞寒,岁暮饥冻逼。 野风吹征衣,欲别向曛黑。马嘶思故枥,归鸟尽敛翼。 古来聚散地,宿昔长荆棘。相看俱衰年,出处各努力。
bǎi chuān dōng liú   shēng piāo dàng   shí yǒu zhōng
zàn gōng shì mén lǎo   fàng zhú lái shàng guó hái wèi shì chén yīng   dài qiáo cuì
yáng zhī chén zài shǒu   dòu zi shú shì shēn yún   ān xiàn nán běi
xiàn féng jiù yǒu   chū xīn xiě xiōng tiān cháng guān sài hán   suì dòng
fēng chuī zhēng   bié xiàng xūn hēi   guī niǎo jǐn liǎn
lái sàn   宿 zhǎng jīng xiāng kàn shuāi nián   chū chù