别俞君任通判三首
客舍不宜久,黄尘翳衣缨。
非君此解后,孰使老眼明。
握手杂谈笑,洗醆共浊清。
已烬铜炉烟,倏听丙夜更。
清诗相劳苦,凛然见高情。
珠璧眩璀璨,珩璜竞鎗铿。
宁惟老眼明,亦使病骨轻。
语离信所重,未敢促归程。
kè
客
shè
舍
bù
不
yí
宜
jiǔ
久
,
huáng
黄
chén
尘
yì
翳
yī
衣
yīng
缨
。
fēi
非
jūn
君
cǐ
此
jiě
解
hòu
后
,
shú
孰
shǐ
使
lǎo
老
yǎn
眼
míng
明
。
wò
握
shǒu
手
zá
杂
tán
谈
xiào
笑
,
xǐ
洗
zhǎn
醆
gòng
共
zhuó
浊
qīng
清
。
yǐ
已
jìn
烬
tóng
铜
lú
炉
yān
烟
,
shū
倏
tīng
听
bǐng
丙
yè
夜
gèng
更
。
qīng
清
shī
诗
xiāng
相
láo
劳
kǔ
苦
,
lǐn
凛
rán
然
jiàn
见
gāo
高
qíng
情
。
zhū
珠
bì
璧
xuàn
眩
cuǐ
璀
càn
璨
,
háng
珩
huáng
璜
jìng
竞
qiāng
鎗
kēng
铿
。
níng
宁
wéi
惟
lǎo
老
yǎn
眼
míng
明
,
yì
亦
shǐ
使
bìng
病
gǔ
骨
qīng
轻
。
yǔ
语
lí
离
xìn
信
suǒ
所
zhòng
重
,
wèi
未
gǎn
敢
cù
促
guī
归
chéng
程
。