别永福诸友

元代 熊禾
高哉永阳山,清哉永阳水。 不须问芝岭,不须寻桃源, 桃源芝岭近在永阳里。此山朝朝暮暮有爽气, 此水一点不受汙泥滓。黼冕峨峨尽周献, 弦诵洋洋尚周礼。员颅方趾天地间, 靖献此心固何尔。梅坡先生真绝俗, 夜月清标照寒水。年移物换耳不闻, 不挠不汙直如矢。留远先生心更苦, 风雪漫漫燕万里。腴田好爵某不顾, 攜手河梁得鱼泚。暘彼诸老皆典刑, 三叹此邦皆俗媺。嗟哉世之人, 醉中偷生梦中死。高冈千仞亦陵迟, 狂众一啜滔滔是。如此衣冠古人物, 直入画图播青史。更有一事兴我闻, 后生尚及见典刑。兵戈生长三十载, 豪杰岂必文王兴。迩来童冠入小学, 有文何啻百许人。虽然文章亦未授, 山深最喜习气淳。万方飒飒声一概, 此地未着裘马尘。甘能受和白受来, 岂有质实无其文。古云变鲁可至道, 百年正学亦失真。尼山一何高, 泗洙一何深。圣门登临别是一般起, 处处山水满我仁智心。悠悠沮泉涤我虑, 飘飘长风吹我襟。认取当年咏归意, 与我同赋暮春吟。
gāo zāi yǒng yáng shān   qīng zāi yǒng yáng shuǐ  
wèn zhī lǐng   xún táo yuán  
táo yuán zhī lǐng jìn zài yǒng yáng shān zhāo zhāo yǒu shuǎng    
shuǐ diǎn shòu miǎn é é jǐn zhōu xiàn    
xián sòng yáng yáng shàng zhōu yuán fāng zhǐ tiān jiān    
jìng xiàn xīn ěr méi xiān sheng zhēn jué    
yuè qīng biāo zhào hán shuǐ nián huàn ěr wén    
náo zhí shǐ liú yuǎn xiān sheng xīn gèng    
fēng xuě màn màn yàn wàn tián hǎo jué mǒu    
xié shǒu liáng yáng zhū lǎo jiē diǎn xíng    
sān tàn bāng jiē měi jiē zāi shì zhī rén    
zuì zhōng tōu shēng mèng zhōng gāo gāng qiān rèn ling chi    
kuáng zhòng chuài tāo tāo shì guān rén    
zhí huà qīng shǐ gèng yǒu shì xīng wén    
hòu shēng shàng jiàn diǎn xíng bīng shēng cháng sān shí zài    
háo jié wén wáng xīng ěr lái tóng guān xiǎo xué    
yǒu wén chì bǎi rén suī rán wén zhāng wèi shòu    
shān shēn zuì chún wàn fāng shēng gài    
wèi zhe qiú chén gān néng shòu bái shòu lái    
yǒu zhì shí wén yún biàn zhì dào    
bǎi nián zhèng xué shī zhēn shān gāo    
zhū shēn shèng mén dēng lín bié shì bān    
chù chù shān shuǐ mǎn rén zhì xīn yōu yōu quán    
piāo piāo cháng fēng chuī jīn rèn dāng nián yǒng guī    
tóng chūn yín