别瑶姬慢

宋代 万俟咏
可惜香红。又一番骤雨,几阵狂风。霎时留不住,便夜来和月,飞过帘栊。离愁未了,酒病相仍,便堪此恨中。片片随、流水斜阳去,各自西东。 又还是、九十春光,误双飞戏蝶,并采游蜂。人生能几许,细算来何物,得似情浓。沈腰暗减,潘鬓先秋,寸心不易供。望暮云、千里沉沉障翠峰。
xiāng hóng yòu fān zhòu   zhèn kuáng fēng shà shí liú zhù   biàn 便 lái yuè   fēi guò lián lóng chóu wèi liǎo   jiǔ bìng xiāng réng   biàn 便 kān hèn zhōng piàn piàn suí liú shuǐ xié yáng   西 dōng
yòu hái shì jiǔ shí chūn guāng   shuāng fēi dié   bìng cǎi yóu fēng rén shēng néng   suàn lái   de qíng nóng shěn yāo àn jiǎn   pān bìn xiān qiū   cùn xīn gōng wàng yún qiān chén chén zhàng cuì fēng