别太华君
自我徘徊襄汉间,秋风倏忽吹襄山。鹙鸧竟日乱洲渚,鸿雁孤鸣愁草菅。
秦路伤心紫芝坼,楚岩回首桂花斑。层城月出歌钟满,谁念杨雄独闭关。
zì
自
wǒ
我
pái
徘
huái
徊
xiāng
襄
hàn
汉
jiān
间
,
qiū
秋
fēng
风
shū
倏
hū
忽
chuī
吹
xiāng
襄
shān
山
qiū
。
cāng
鹙
jìng
鸧
rì
竟
luàn
日
zhōu
乱
zhǔ
洲
hóng
渚
,
yàn
鸿
gū
雁
míng
孤
chóu
鸣
cǎo
愁
jiān
草
菅
。
qín
秦
lù
路
shāng
伤
xīn
心
zǐ
紫
zhī
芝
chè
坼
,
chǔ
楚
yán
岩
huí
回
shǒu
首
guì
桂
huā
花
bān
斑
céng
。
chéng
层
yuè
城
chū
月
gē
出
zhōng
歌
mǎn
钟
shuí
满
,
niàn
谁
yáng
念
xióng
杨
dú
雄
bì
独
guān
闭
关
。