别苏养直

宋代 释蕴常
老去难为别,愁边更著秋。碧芦围野水,落日满行舟。 雁断西风急,天寒古寺幽。两乡无百里,能寄短书否。
lǎo nán wéi bié   chóu biān gèng zhù qiū wéi shuǐ   luò mǎn xíng zhōu
yàn duàn 西 fēng   tiān hán yōu liǎng xiāng bǎi   néng duǎn shū fǒu