别所亲

宋代 林景熙
人生重离别,况此双鬓蓬。 亭柳非故色,昨夜吹霜风。 临分复携手,野色犹蒙蒙。 愁深转无语,写入潺湲中。 一水分两支,来共高高峰。 出山暂相失,到海终相逢。
rén shēng zhòng bié   kuàng shuāng bìn péng  
tíng liǔ fēi   zuó chuī shuāng fēng  
lín fēn xié shǒu   yóu méng méng  
chóu shēn zhuǎn   xiě chán yuán zhōng  
shuǐ fèn liǎng zhī   lái gòng gāo gāo fēng  
chū shān zàn xiāng shī   dào hǎi zhōng xiāng féng