别孙莘老

宋代 王安石
逢原未熟我,已与子相知。 自吾得逢原,知子更不疑。 把手湖上舟,望子欲归时,茫然乃分散,独背东南驰。 寥寥西城居,邂逅与子期。 鸡鸣入省门,朱墨来纷披。 含意不自得,强颜聊尔为。 会合常在夜,青灯照书诗。 往往并衾语,至明不言疲。 匆匆舍我去,使我当从谁。 送子不出门,我身方羁縻。 我心得自如,今与子相随。 随子至湖上,逢原所尝嬉。 想见荷叶尽,北风卷寒漪。 已怀今日愁,更念昔日悲。 相逢亦何有,但有镜中丝。
féng yuán wèi shú   zi xiāng zhī  
féng yuán   zhī zi gèng  
shǒu shàng zhōu   wàng guī shí   máng rán nǎi fēn sǎn   bèi dōng nán chí  
liáo liáo 西 chéng   xiè hòu  
míng shěng mén   zhū lái fēn  
hán   qiǎng yán liáo ěr wèi  
huì cháng zài   qīng dēng zhào shū shī  
wǎng wǎng bìng qīn   zhì míng yán  
cōng cōng shě   shǐ 使 dāng cóng shuí  
sòng zi chū mén   shēn fāng  
xīn   jīn zi xiāng suí  
suí zi zhì shàng   féng yuán suǒ cháng  
xiǎng jiàn jǐn   běi fēng juǎn hán  
huái 怀 jīn chóu   gèng niàn bēi  
xiāng féng yǒu   dàn yǒu jìng zhōng