别如老

宋代 孙觌
同舟无胡越,四海皆弟兄。吾人虽晚接,一笑盖已倾。 我老未闻道,意行堕沟坑。逢人得推骂,知非愧平生。 世乱识真态,涂穷见真情。曳杖扣禅扃,撞钟听靴鸣。 小窗风雨夜,对此一榻横。吾身如木偶,春至不复荣。 岂无三宿恋,天雨方流行。去去得首邱,归田克残更。
tóng zhōu yuè   hǎi jiē xiōng rén suī wǎn jiē   xiào gài qīng
lǎo wèi wén dào   xíng duò gōu kēng féng rén tuī   zhī fēi kuì píng shēng
shì luàn shí zhēn tài   qióng jiàn zhēn qíng zhàng kòu chán jiōng   zhuàng zhōng tīng xuē míng
xiǎo chuāng fēng   duì héng shēn ǒu   chūn zhì róng
sān xiǔ 宿 liàn   tiān fāng liú xíng de shǒu qiū   guī tián cán gēng