别丘大

明代 袁宏道
世人等閒聚,亦复等閒别。我辈会非常,别宁不痛切。 天荒古木寒,愁老石皮裂。十月江上风,酸却行人辙。 常年别妻儿,道我肝如铁。今夕送君去,化作红炉雪。 荆树掇皮真,竹子到头节。万里黄州程,一步一心折。
shì rén děng xián   děng xián bié bèi huì fēi cháng bié   níng tòng qiè    
tiān huāng hán   chóu lǎo shí liè shí yuè jiāng shàng fēng suān   què xíng rén zhé    
cháng nián bié ér   dào gān tiě jīn sòng jūn huà   zuò hóng xuě    
jīng shù duō zhēn   zhú zi dào tóu jié wàn huáng zhōu chéng   xīn zhé