别李义

唐代 杜甫
神尧十八子,十七王其门。道国洎舒国,督唯亲弟昆。 中外贵贱殊,余亦忝诸孙。丈人嗣三叶,之子白玉温。 道国继德业,请从丈人论。丈人领宗卿,肃穆古制敦。 先朝纳谏诤,直气横乾坤。子建文笔壮,河间经术存。 尔克富诗礼,骨清虑不喧。洗然遇知己,谈论淮湖奔。 忆昔初见时,小襦绣芳荪。长成忽会面,慰我久疾魂。 三峡春冬交,江山云雾昏。正宜且聚集,恨此当离尊。 莫怪执杯迟,我衰涕唾烦。重问子何之,西上岷江源。 愿子少干谒,蜀都足戎轩。误失将帅意,不如亲故恩。 少年早归来,梅花已飞翻。努力慎风水,岂惟数盘飧。 猛虎卧在岸,蛟螭出无痕。王子自爱惜,老夫困石根。 生别古所嗟,发声为尔吞。
shén yáo shí   shí wáng mén dào guó shū guó   wéi qīn kūn
zhōng wài guì jiàn shū   tiǎn zhū sūn zhàng rén sān   zhī bái wēn
dào guó   qǐng cóng zhàng rén lùn zhàng rén lǐng zōng qīng   zhì dūn
xiān cháo jiàn zhèng   zhí héng qián kūn zi jiàn wén zhuàng   jiān jīng shù cún
ěr shī   qīng xuān rán zhī   tán lùn huái bēn
chū jiàn shí   xiǎo xiù fāng sūn zhǎng chéng huì miàn   wèi jiǔ hún
sān xiá chūn dōng jiāo   jiāng shān yún hūn zhèng qiě   hèn dāng zūn
guài zhí bēi chí   shuāi tuò fán zhòng wèn zi zhī   西 shàng mín jiāng yuán
yuàn zi shǎo gān   shǔ dōu róng xuān shī jiàng shuài   qīn ēn
shào nián zǎo guī lái   méi huā fēi fān shèn fēng shuǐ   wéi shù pán sūn
měng zài àn   jiāo chī chū hén wáng ài   lǎo kùn shí gēn
shēng bié suǒ jiē   shēng wéi ěr tūn