别郎上人

唐代 冷朝阳
过云寻释子,话别更依依。静室开来久,游人到自稀。 触风香气尽,隔水磬声微。独傍孤松立,尘中多是非。
guò yún xún shì   huà bié gèng jìng shì kāi lái jiǔ   yóu rén dào
chù fēng xiāng jìn   shuǐ qìng shēng wēi bàng sōng   chén zhōng duō shì fēi