别何员外

唐代 元结
谁能守清躅,谁能嗣世儒。吾见何君饶,为人有是夫。 黜官二十年,未曾暂崎岖。终不病贫贱,寥寥无所拘。 忽然逢知己,数月领官符。犹是尚书郎,收赋来江湖。 人皆悉苍生,随意极所须。比盗无兵甲,似偷又不如。 公能独宽大,使之力自输。吾欲探时谣,为公伏奏书。 但恐抵忌讳,未知肯听无。不然且相送,醉欢于坐隅。
shuí néng shǒu qīng zhú   shuí néng shì jiàn jūn ráo   wéi rén yǒu shì
chù guān èr shí nián   wèi céng zàn zhōng bìng pín jiàn   liáo liáo suǒ
rán féng zhī   shù yuè lǐng guān yóu shì shàng shū láng   shōu lái jiāng
rén jiē cāng shēng   suí suǒ dào bīng jiǎ   shì tōu yòu
gōng néng kuān   shǐ 使 zhī shū tàn shí yáo   wèi gōng zòu shū
dàn kǒng huì   wèi zhī kěn tīng rán qiě xiāng sòng   zuì huān zuò