别和弟

宋代 刘敞
暂会复远别,惆怅终无极。人生非神仙,岂有头不白。 维舟相邀宿,淮水风浪黑。辗转不复眠,四听人尽息。 丈夫非怀安,少壮宜努力。况子行多欢,自怪情不怿。 谁言冬宵永,达旦才顷刻。鸡鸣日光出,握手各南北。 仰谢云中雁,群飞接羽翼。何以纾我怀,作诗寄相忆。
zàn huì yuǎn bié   chóu chàng zhōng rén shēng fēi shén xiān   yǒu tóu bái
wéi zhōu xiāng yāo 宿   huái shuǐ fēng làng hēi zhǎn zhuǎn mián   tīng rén jǐn
zhàng fēi huái 怀 ān   shào zhuàng kuàng zi xíng duō huān   guài qíng
shuí yán dōng xiāo yǒng   dàn cái qǐng míng guāng chū   shǒu nán běi
yǎng xiè yún zhōng yàn   qún fēi jiē shū huái 怀   zuò shī xiāng