别葛使君

宋代 王安石
邑屋为儒知善政,市门多粟见丰年。 追攀更觉相逢晚,谈笑难忘欲别前。 客幙雅游皆置榻,令堂清坐亦鸣弦。 轻舟後夜沧江北,回首春城空黯然。
wèi zhī shàn zhèng   shì mén duō jiàn fēng nián  
zhuī pān gèng jué xiāng féng wǎn   tán xiào nán wàng bié qián  
yóu jiē zhì   lìng táng qīng zuò míng xián  
qīng zhōu hòu cāng jiāng běi   huí shǒu chūn chéng kōng àn rán