别春

唐代 姚合
留春不得被春欺,春若无情遣泥谁。寂寞自疑生冷病, 凄凉还似别亲知。随风未辨归何处,浇酒唯求住少时。 一去近当三百日,从朝至夜是相思。
liú chūn bèi chūn   chūn ruò qíng qiǎn shuí shēng lěng bìng  
liáng hái shì bié qīn zhī suí fēng wèi biàn guī chǔ   jiāo jiǔ wéi qiú zhù shǎo shí
jìn dāng sān bǎi   cóng cháo zhì shì xiāng