别蔡十四著作

唐代 杜甫
贾生恸哭后,寥落无其人。安知蔡夫子,高义迈等伦。 献书谒皇帝,志已清风尘。流涕洒丹极,万乘为酸辛。 天地则创痍,朝廷当正臣。异才复间出,周道日惟新。 使蜀见知己,别颜始一伸。主人薨城府,扶榇归咸秦。 巴道此相逢,会我病江滨。忆念凤翔都,聚散俄十春。 我衰不足道,但愿子意陈。稍令社稷安,自契鱼水亲。 我虽消渴甚,敢忘帝力勤。尚思未朽骨,复睹耕桑民。 积水驾三峡,浮龙倚长津。扬舲洪涛间,仗子济物身。 鞍马下秦塞,王城通北辰。玄甲聚不散,兵久食恐贫。 穷谷无粟帛,使者来相因。若凭南辕吏,书札到天垠。
jiǎ shēng tòng hòu   liáo luò rén ān zhī cài   gāo mài děng lún
xiàn shū huáng   zhì qīng fēng chén liú dān   wàn shèng wèi suān xīn
tiān chuāng   cháo tíng dāng zhèng chén cái jiān chū   zhōu dào wéi xīn
shǐ 使 shǔ jiàn zhī   bié yán shǐ shēn zhǔ rén hōng chéng   chèn guī xián qín
dào xiāng féng   huì bìng jiāng bīn niàn fèng xiáng dōu   sàn é shí chūn
shuāi dào   dàn yuàn zi chén shāo lìng shè ān   shuǐ qīn
suī xiāo shén   gǎn wàng qín shàng wèi xiǔ   gēng sāng mín
shuǐ jià sān xiá   lóng cháng jīn yáng líng hóng tāo jiān   zhàng zi shēn
ān xià qín sāi   wáng chéng tōng běi chén xuán jiǎ sàn   bīng jiǔ shí kǒng pín
qióng   shǐ 使 zhě lái xiāng yīn ruò píng nán yuán   shū zhá dào tiān yín