避地毗陵,寒月上孙徽使君兼寄东阳王使君三首

唐代 贯休
一到毗陵心更劳,冷吟闲步拥云袍。岂缘思妙尘埃少, 自是风清物态高。野色疏黄连楚甸,故山奇碧隔河桥。 终须愚谷中安致,不是人间好羽毛。 常忆双溪八咏前,讲诗论道接清贤。文欺白凤真难及, 药撚红蕖岂偶然。花湿瑞烟粘玉磬,帘垂幽鸟啄苔钱。 自怜不是悠悠者,吟嚼真风二十年。 □雷车雨滴阶声,寂寞焚香独闭扃。锦绣文章无路达, 袴襦歌咏隔墙听。松声冷浸茶轩碧,苔点狂吞纳线青。 唯有孤高江太守,不忘病客在禅灵。
dào líng xīn gèng láo   lěng yín xián yōng yún páo yuán miào chén āi shǎo  
shì fēng qīng tài gāo shū huáng lián chǔ diān   shān qiáo
zhōng zhōng ān zhì   shì rén jiān hǎo máo
cháng shuāng yǒng qián   jiǎng shī lùn dào jiē qīng xián wén bái fèng zhēn nán  
yào niǎn hóng ǒu rán huā shī 湿 ruì yān zhān qìng   lián chuí yōu niǎo zhuó tái qián
lián shì yōu yōu zhě   yín jiáo zhēn fēng èr shí nián
  léi chē jiē shēng   fén xiāng jiōng jǐn xiù wén zhāng  
yǒng qiáng tīng sōng shēng lěng jìn chá xuān   tái diǎn kuáng tūn xiàn 线 qīng
wéi yǒu gāo jiāng tài shǒu   wàng bìng zài chán líng