避地寒食

唐代 韩偓
避地淹留已自悲,况逢寒食欲沾衣。浓春孤馆人愁坐, 斜日空园花乱飞。路远渐忧知己少,时危又与赏心违。 一名所系无穷事,争敢当年便息机。
yān liú bēi   kuàng féng hán shí zhān nóng chūn guǎn rén chóu zuò  
xié kōng yuán huā luàn fēi yuǎn jiàn yōu zhī shǎo   shí wēi yòu shǎng xīn wéi
míng suǒ qióng shì   zhēng gǎn dāng nián biàn 便