比得貍一枚所过辄馥然有香时时翳兰丛下而引

宋代 毛滂
春山得貍躯胁细,苍头抱携香着袂。 丛兰密处曲庇身,狐鼠何疑相睥睨。 定非青丘阿紫家,恐是中台餐柏裔。 太真妃子紫绣囊,一生长伴瑞龙香。 石竹花开浴殿暖,何时馨郁栖珠珰。 只今弭空山内,时下山腰出云背。 弄香浅草已袭人,试阿江蓠为君佩。 儿童手摩初不恶,狐貍貌似安能辈。 糟中玉面甘人颐,何食而肥蒸不悔。 东堂老子有香缘,百和烟间回盼睐。 相从真亦得所哉,便呼铜鸭为尔配。
chūn shān xié   cāng tóu bào xié xiāng zhe mèi
cóng lán chǔ shēn   shǔ xiāng
dìng fēi qīng qiū ā jiā   kǒng shì zhōng tái cān bǎi
tài zhēn fēi xiù náng   shēng zhǎng bàn ruì lóng xiāng
shí zhú huā kāi diàn 殿 nuǎn   shí xīn zhū dāng
zhī jīn kōng shān nèi   shí xià shān yāo chū yún bèi
nòng xiāng qiǎn cǎo rén   shì ā jiāng wèi jūn pèi
ér tóng shǒu chū è   mào ān néng bèi
zāo zhōng miàn gān rén   shí ér féi zhēng huǐ
dōng táng lǎo zi yǒu xiāng yuán   bǎi yān jiān huí pàn lài
xiāng cóng zhēn de suǒ zāi   biàn 便 tóng wéi ěr pèi