表夏十首

唐代 元稹
夏风多暖暖,树木有繁阴。新笋紫长短,早樱红浅深。 烟花云幕重,榴艳朝景侵。华实各自好,讵云芳意沉。 初日满阶前,轻风动帘影。旬时得休浣,高卧阅清景。 僮儿拂巾箱,鸦轧深林井。心到物自闲,何劳远箕颍。 江瘴炎夏早,蒸腾信难度。今宵好风月,独此荒庭趣。 露叶倾暗光,流星委馀素。但恐清夜徂,讵悲朝景暮。 孟月夏犹浅,奇云未成峰。度霞红漠漠,压浪白溶溶。 玉委有馀润,飙驰无去踪。何如捧云雨,喷毒随蛟龙。 流芳递炎景,繁英尽寥落。公署香满庭,晴霞覆阑药。 裁红起高焰,缀绿排新萼。凭此遣幽怀,非言念将谑。 红丝散芳树,旋转光风急。烟泛被笼香,露浓妆面湿。 佳人不在此,恨望阶前立。忽厌夏景长,今春行已及。 百舌渐吞声,黄莺正娇小。云鸿方警夜,笼鸡已鸣晓。 当时客自适,运去谁能矫。莫厌夏虫多,蜩螗定相扰。 翩翩帘外燕,戢戢巢内雏。啖食筋力尽,毛衣成紫襦。 朝来各飞去,雄雌梁上呼。养子将备老,恶儿那胜无。 西山夏雪消,江势东南泻。风波高若天,滟滪低于马。 正被黄牛旋,难期白帝下。我在平地行,翻忧济川者。 灵均死波后,是节常浴兰。彩缕碧筠粽,香粳白玉团。 逝者良自苦,今人反为欢。哀哉徇名士,没命求所难。
xià fēng duō nuǎn nuǎn   shù yǒu fán yīn xīn sǔn cháng duǎn   zǎo yīng hóng qiǎn shēn
yān huā yún zhòng   liú yàn cháo jǐng qīn huā shí hào   yún fāng chén
chū mǎn jiē qián   qīng fēng dòng lián yǐng xún shí xiū huàn   gāo yuè qīng jǐng
tóng ér jīn xiāng   shēn lín jǐng xīn dào xián   láo yuǎn yǐng
jiāng zhàng yán xià zǎo   zhēng téng xìn nán jīn xiāo hǎo fēng yuè   huāng tíng
qīng àn guāng   liú xīng wěi dàn kǒng qīng   bēi cháo jǐng
mèng yuè xià yóu qiǎn   yún wèi chéng fēng xiá hóng   làng bái róng róng
wěi yǒu rùn   biāo chí zōng pěng yún   pēn suí jiāo lóng
liú fāng yán jǐng   fán yīng jǐn liáo luò gōng shǔ xiāng mǎn tíng   qíng xiá lán yào
cái hóng gāo yàn   zhuì 绿 pái xīn è píng qiǎn yōu huái 怀   fēi yán niàn jiāng xuè
hóng sàn fāng shù   xuán zhuǎn guāng fēng yān fàn bèi lóng xiāng   nóng zhuāng miàn shī 湿
jiā rén zài   hèn wàng jiē qián yàn xià jǐng zhǎng   jīn chūn xíng
bǎi shé jiàn tūn shēng   huáng yīng zhèng jiāo xiǎo yún hóng 鸿 fāng jǐng   lóng míng xiǎo
dāng shí shì   yùn shuí néng jiǎo yàn xià chóng duō   tiáo táng dìng xiāng rǎo
piān piān lián wài yàn   cháo nèi chú dàn shí jīn jìn   máo chéng
zhāo lái fēi   xióng liáng shàng yǎng jiāng bèi lǎo   è ér shèng
西 shān xià xuě xiāo   jiāng shì dōng nán xiè fēng gāo ruò tiān   yàn
zhèng bèi huáng niú xuán   nán bái xià zài píng xíng   fān yōu chuān zhě
líng jūn hòu   shì jié cháng lán cǎi yún zòng   xiāng jīng bái tuán
shì zhě liáng   jīn rén fǎn wèi huān āi zāi xùn míng shì   méi mìng qiú suǒ nán