表海亭

宋代 欧阳修
望海亭亭古堞间,独凭危槛俯人寰。 苦寒冰合分流水,欲雪云垂四面山。 髀肉已消嗟病骨,冻醪犹可慰愁颜。 颍田二顷春芜没,安得柴车自驾还。
wàng hǎi tíng tíng dié jiān   píng wēi kǎn rén huán
hán bīng fēn liú shuǐ   xuě yún chuí miàn shān
ròu xiāo jiē bìng   dòng láo yóu wèi chóu yán
yǐng tián èr qǐng chūn méi   ān chái chē jià hái