表臣斋中阅画而饮

宋代 梅尧臣
尝观韩干马,人物亦如生。 君收四病骨,无肉只峥嵘。 二匹痒磨树,二匹纵其情。 意思若不任,千里未可行。 古绢蠹已彩,彩色无精明。 叹惜传至此,几人金帛轻。 隋时有名笔,独写严君平。 犹持杖头钱,罢肆心莫营。 魁然中贵人,坐榻不知名。 画中有画屏,山石侔天成。 今时长沙叟,猕猴檞林横。 疏毛与设色,前代何角争。 余存品虽高,我未易敢评。 主人愈好事,缄笥酒壶倾。
cháng guān hán gàn   rén shēng
jūn shōu bìng   ròu zhǐ zhēng róng
èr yǎng shù   èr zòng qíng
ruò rèn   qiān wèi xíng
juàn cǎi   cǎi jīng míng
tàn chuán zhì   rén jīn qīng
suí shí yǒu míng   xiě yán jūn píng
yóu chí zhàng tóu qián   xīn yíng
kuí rán zhōng guì rén   zuò zhī míng
huà zhōng yǒu huà píng   shān shí móu tiān chéng
jīn shí cháng shā sǒu   hóu jiě lín héng
shū máo shè   qián dài jiǎo zhēng
cún pǐn suī gāo   wèi gǎn píng
zhǔ rén hǎo shì   jiān jiǔ qīng