表哀诗

魏晋 孙绰
茫茫太极,赋授理殊。咨生不辰,仁考夙徂。微微冲弱,眇眇偏孤。 叩心昊苍,痛贯黄墟。肃我以义,鞠我以仁。严迈商风,思洽阳春。 昔闻邹母,勤教善分。懿矣慈妣,旷世齐运。嗟予小子,譬彼土粪。 俯愧陋质,仰忝高训。悠悠玄运,四气错序。自我酷痛,载离寒暑。 寥寥空堂,寂寂响户。尘蒙几筵,风生栋宇。感昔有恃,望晨迟颜。 婉娈怀袖,极愿尽欢。奈何慈妣,归体幽埏。酷矣痛深,剖髓摧肝。
máng máng tài   shòu shū shēng chén   rén kǎo wēi wēi chōng ruò   miǎo miǎo piān
kòu xīn hào cāng   tòng guàn huáng   rén yán mài shāng fēng   qià yáng chūn
wén zōu   qín jiào shàn fēn   kuàng shì yùn jiē xiǎo   fèn
kuì lòu zhì   yǎng tiǎn gāo xùn yōu yōu xuán yùn   cuò tòng   zài hán shǔ
liáo liáo kōng táng   xiǎng chén méng yán   fēng shēng dòng gǎn yǒu shì   wàng chén chí yán
wǎn luán huái 怀 xiù   yuàn jìn huān nài   guī yōu shān tòng shēn   pōu suǐ cuī gān