边雪

清代 陈恭尹
烟尘一以灭,高下玉为台。牧马来无所,同云黯不开。 冻凝青海浪,路失白龙堆。奉使丁年客,从今又几回。
yān chén miè   gāo xià wèi tái lái suǒ   tóng yún àn kāi
dòng níng qīng hǎi làng   shī bái lóng duī fèng shǐ 使 dīng nián   cóng jīn yòu huí