辩士

唐代 贾岛
辩士多毁訾,不闻谈己非。猛虎恣杀暴,未尝啮妻儿。 此理天所感,所感当问谁。求食饲雏禽,吐出美言词。 善哉君子人,扬光掩瑕玼.
biàn shì duō huǐ   wén tán fēi měng shā bào   wèi cháng niè ér
tiān suǒ gǎn   suǒ gǎn dāng wèn shuí qiú shí chú qín   chū měi yán
shàn zāi jūn rén   yáng guāng yǎn xiá   .