汴上行

宋代 孔平仲
芳草连坡挂柳绵,春风卷地落榆钱。时光解与行人别,若有离情应泫然。
fāng cǎo lián guà liǔ mián   chūn fēng juǎn luò qián shí guāng jiě xíng rén bié ruò   yǒu qíng yīng xuàn rán