变律(本十九首,今存三首)

唐代 苏涣
日月东西行,寒暑冬夏易。阴阳无停机,造化渺莫测。 开目为晨光,闭目为夜色。一开复一闭,明晦无休息。 居然六合外,旷哉天地德。天地且不言,世人浪喧喧。 毒蜂成一窠,高挂恶木枝。行人百步外,目断魂亦飞。 长安大道边,挟弹谁家儿。右手持金丸,引满无所疑。 一中纷下来,势若风雨随。身如万箭攒,宛转迷所之。 徒有疾恶心,奈何不知几。 养蚕为素丝,叶尽蚕不老。倾筐对空林,此意向谁道。 一女不得织,万夫受其寒。一夫不得意,四海行路难。 祸亦不在大,福亦不在先。世路险孟门,吾徒当勉旃。
yuè dōng 西 xíng   hán shǔ dōng xià yīn yáng tíng   zào huà miǎo
kāi wéi chén guāng   wéi kāi   míng huì xiū
rán liù wài   kuàng zāi tiān tiān qiě yán   shì rén làng xuān xuān
fēng chéng   gāo guà è zhī xíng rén bǎi wài   duàn hún fēi
cháng ān dào biān   xié dàn shuí jiā ér yòu shǒu chí jīn wán   yǐn mǎn suǒ
zhōng fēn xià lai   shì ruò fēng suí shēn wàn jiàn zǎn   wǎn zhuǎn suǒ zhī
yǒu ě xīn   nài zhī
yǎng cán wèi   jǐn cán lǎo qīng kuāng duì kōng lín   xiàng shuí dào
zhī   wàn shòu hán   hǎi xíng nán
huò zài   zài xiān shì xiǎn mèng mén   dāng miǎn zhān