辩惑篇

宋代 田锡
春树桃与李,美果终得尝。 莫树枳与棘,芒刺还相伤。 君子所树党,在择贤与良。 其党苟非人,为祸亦自殃。 蓄者本铅刀,用欲如干将。 豢者本款段,骋欲侔骕骦。 辨之胡不早,坚冰自履霜。
chūn shù táo   měi guǒ zhōng cháng  
shù zhǐ   máng hái xiāng shāng  
jūn zi suǒ shù dǎng   zài xián liáng  
dǎng gǒu fēi rén   wèi huò yāng  
zhě běn qiān dāo   yòng gàn jiàng  
huàn zhě běn kuǎn duàn   chěng móu shuāng  
biàn zhī zǎo   jiān bīng shuāng