汴堤柳(一本作题河边枯柳)

唐代 王泠然
隋家天子忆扬州,厌坐深宫傍海游。穿地凿山开御路, 鸣笳叠鼓泛清流。流从巩北分河口,直到淮南种官柳。 功成力尽人旋亡,代谢年移树空有。当时彩女侍君王, 绣帐旌门对柳行。青叶交垂连幔色,白花飞度染衣香。 今日摧残何用道,数里曾无一枝好。驿骑征帆损更多, 山精野魅藏应老。凉风八月露为霜,日夜孤舟入帝乡。 河畔时时闻木落,客中无不泪沾裳。
suí jiā tiān yáng zhōu   yàn zuò shēn gōng bàng hǎi yóu chuān 穿 záo shān kāi  
míng jiā dié fàn qīng liú liú cóng gǒng běi fēn kǒu   zhí dào huái nán zhǒng guān liǔ
gōng chéng jìn rén xuán wáng   dài xiè nián shù kōng yǒu dāng shí cǎi shì jūn wáng  
xiù zhàng jīng mén duì liǔ xíng qīng jiāo chuí lián màn   bái huā fēi rǎn xiāng
jīn cuī cán yòng dào   shù céng zhī hǎo 驿 zhēng fān sǔn gèng duō  
shān jīng mèi cáng yīng lǎo liáng fēng yuè wèi shuāng   zhōu xiāng
pàn shí shí wén luò   zhōng lèi zhān shang