辨道歌

宋代 苏轼
北方正气名祛邪,东郊西应归中华。 离南为室坎为家,先凝白雪生黄芽。 黄河流驾紫河车,水精池产红莲花。 赤龙腾霄惊盘蛇,奼女含笑婴儿呀。 十二楼瞰灵泉洼,华池玉液阴交加。 子驰午前无停差,三田聚宝真生涯。 龟精凤髓填谽谺,天地骇有鬼神嗟。 一丹休别内外砂,长修久饵须升遐。 肠中澄结无余祖,俗骨变换颜如葩。 哀哉世人争齿牙,指伪为真正为哇。 轻肥甘美形骄奢,谲诡诈妄言矜夸。 游鱼在网兔在罝,一气顿尽犹呕哑。 余生所托诚栖槎,九原枯髀如乱麻。 胡不断众如镆邪,空与利名交撑拏。 胡不腾踏如文騧,可惜贪爱相漫洿。 真心道意非不嘉,餐金闲暇非虚哗。 何须横议相疵瘕,众口并发鸣群鸦。 安知聚散同鱼虾,自缠如茧居如蜗。 日怀嗔喜甘笼笯,其去死地犹猎豭。 吾恨尔见有所遮,海波或到惊井蛙。 乌轮即晚蟾影斜,吾时俱睹超云霞。
běi fāng zhèng míng xié   dōng jiāo 西 yīng guī zhōng huá
nán wéi shì kǎn wèi jiā   xiān níng bái xuě shēng huáng
huáng liú jià chē   shuǐ jīng chí chǎn hóng lián huā
chì lóng téng xiāo jīng pán shé   chà hán xiào yīng ér ya
shí èr lóu kàn líng quán   huá chí yīn jiāo jiā
zi chí qián tíng chà   sān tián bǎo zhēn shēng
guī jīng fèng suǐ tián hān xiā   tiān hài yǒu guǐ shén jiē
dān xiū bié nèi wài shā   zhǎng xiū jiǔ ěr shēng xiá
cháng zhōng dèng jié   biàn huàn yán
āi zāi shì rén zhēng chǐ 齿   zhǐ wěi wéi zhēn zhèng wèi wa
qīng féi gān měi xíng jiāo shē   jué guǐ zhà wàng yán jīn kuā
yóu zài wǎng zài   dùn jǐn yóu ōu
shēng suǒ tuō chéng chá   jiǔ yuán luàn
duàn zhòng xié   kōng míng jiāo chēng
téng wén guā   tān ài xiāng màn 洿
zhēn xīn dào fēi jiā   cān jīn xián xiá fēi huá
hèng xiāng jiǎ   zhòng kǒu bìng míng qún
ān zhī sàn tóng xiā   chán jiǎn
huái 怀 chēn gān lóng   yóu liè jiā
hèn ěr jiàn yǒu suǒ zhē   hǎi huò dào jīng jǐng
lún wǎn chán yǐng xié   shí chāo yún xiá