鞭春微雨

宋代 范成大
幡胜丝丝雨,笙歌步步尘。一年新乐事,万里未归人。 云薄竟悭雪,酒浓先受春。送寒东作近,惭愧耦耕身。
fān shèng   shēng chén nián xīn shì   wàn wèi guī rén
yún báo jìng qiān xuě   jiǔ nóng xiān shòu chūn sòng hán dōng zuò jìn   cán kuì ǒu gēng shēn