边城寓题

唐代 薛能
孤蹇复飘零,天涯若堕萤。东风吹痼疾,暖日极青冥。 蚕市归农醉,渔舟钓客醒。论邦苦不早,只此负王庭。
jiǎn piāo líng   tiān ruò duò yíng dōng fēng chuī   nuǎn qīng míng
cán shì guī nóng zuì   zhōu diào xǐng lùn bāng zǎo   zhī wáng tíng