本意和倪云林原韵

清代 陈维崧
风光三月连樱笋,美人踌躇白日静。 小屏空翠飐东风,不见其余见衫影。 无端料峭春闺冷,忽忆青骢别乡井。 长将妾泪[黑宛]红巾,愿作征夫车畔尘。 人归迟,春去疾,雨丝满院流光湿。 锦书远道嗟奚及,坐守吴山一春碧。 何日功成还马邑,双倚枇杷花树立。 夕阳飞絮化为萍,揽之不得徒营营。
fēng guāng sān yuè lián yīng sǔn   měi rén chóu chú bái jìng  
xiǎo píng kōng cuì zhǎn dōng fēng   jiàn jiàn shān yǐng  
duān liào qiào chūn guī lěng   qīng cōng bié xiāng jǐng  
zhǎng jiāng qiè lèi   [ hēi wǎn   ] hóng jīn   yuàn zuò zhēng chē pàn chén  
rén guī chí   chūn   mǎn yuàn liú guāng shī 湿  
jǐn shū yuǎn dào jiē   zuò shǒu shān chūn  
gōng chéng hái   shuāng pa huā shù  
yáng fēi huà wèi píng   lǎn zhī yíng yíng