奔亡道中五首 其四

唐代 李白
函谷如玉关,几时可生还。洛阳为易水,嵩岳是燕山。 俗变羌胡语,人多沙塞颜。申包惟恸哭,七日鬓毛斑。
hán guān   shí shēng huán luò yáng wèi shuǐ sōng   yuè shì yān shān    
biàn qiāng   rén duō shā sāi yán shēn bāo wéi tòng   bìn máo bān