奔亡道中其一

唐代 李白
苏武天山上,田横海岛边。万重关塞断,何日是归年。 亭伯去安在,李陵降未归。愁容变海色,短服改胡衣。 谈笑三军却,交游七贵疏。仍留一只箭,未射鲁连书。 函谷如玉关,几时可生还。洛阳为易水,嵩岳是燕山。 俗变羌胡语,人多沙塞颜。申包惟恸哭,七日鬓毛斑。 淼淼望湖水,青青芦叶齐。归心落何处,日没大江西。 歇马傍春草,欲行远道迷。谁忍子规鸟,连声向我啼。
tiān shān shàng   tián héng hǎi dǎo biān wàn zhòng guān sài duàn   shì guī nián
tíng ān zài   líng jiàng wèi guī chóu róng biàn hǎi   duǎn gǎi
tán xiào sān jūn què   jiāo yóu guì shū réng liú zhī jiàn   wèi shè lián shū
hán guān   shí shēng huán luò yáng wèi shuǐ   sōng yuè shì yān shān
biàn qiāng   rén duō shā sāi yán shēn bāo wéi tòng   bìn máo bān
miǎo miǎo wàng shuǐ   qīng qīng xié guī xīn luò chǔ   méi jiāng 西
xiē bàng chūn cǎo   xíng yuǎn dào shuí rěn guī niǎo   lián shēng xiàng