被执归故里

明代 张煌言
苏卿仗汉节,十九岁华迁;管宁客辽东,亦阅十九年。 还朝千古事,归国一身全。予独生不辰,家国两荒烟; 飘零近廿载,仰止愧前贤!岂意避秦人,翻作楚囚怜! 蒙头来故里,城郭尚依然;彷佛丁令威,魂归华表巅。 有腼此面目,难为父老言;智者哀我辱,愚者笑我顽。 或有贤达士,谓此胜锦旋。人生七尺躯,百岁宁复延! 所贵一寸丹,可与金石坚。求仁而得仁,抑又何怨焉!
qīng zhàng hàn jié   shí jiǔ suì huá qiān   guǎn níng liáo dōng   yuè shí jiǔ nián
hái cháo qiān shì   guī guó shēn quán shēng chén   jiā guó liǎng huāng yān  
piāo líng jìn niàn 廿 zài   yǎng zhǐ kuì qián xián   qín rén   fān zuò chǔ qiú lián  
méng tóu lái   chéng guō shàng rán   páng dīng líng wēi   hún guī huá biǎo diān
yǒu miǎn miàn   nán wéi lǎo yán   zhì zhě āi   zhě xiào wán
huò yǒu xián shì   wèi shèng jǐn xuán rén shēng chǐ   bǎi suì níng yán  
suǒ guì cùn dān   jīn shí jiān qiú rén ér rén   yòu yuàn yān