被责南归至中山

元代 王庭筠
短辕长路兀呻吟,行李迟迟日益南。亲老家贫官职重,恩多责薄泪痕深。 向人柳色浑相识,著雨花枝半不禁。回首觚棱云气隔,六年侍从小臣心。
duǎn yuán cháng shēn yín   xíng chí chí nán qīn lǎo jiā pín guān zhí zhòng   ēn duō báo lèi hén shēn
xiàng rén liǔ hún xiāng shí   zhù huā zhī bàn jīn huí shǒu léng yún   liù nián shì cóng xiǎo chén xīn