悲哉行

明代 王世贞
四坐且罢欢,听我悲哉行。悲从中心发,轻言涕自零。 疾风吹难散,春阳不能平。矫矫南山松,屈为虬龙形。 干霄自本性,焉用美好称。宁为折蕙兰,安为令不芳。 但睹连城碎,谁睹改其光。与世既殊辙,各自伸所长。 悲哉复悲哉,古今尚茫茫。
zuò qiě huān   tīng bēi zāi xíng bēi cóng zhōng xīn qīng   yán líng    
fēng chuī nán sàn   chūn yáng néng píng jiǎo jiǎo nán shān sōng   wèi qiú lóng xíng    
gàn xiāo běn xìng   yān yòng měi hǎo chēng níng wèi zhé huì lán ān   wèi lìng fāng    
dàn lián chéng suì   shuí gǎi guāng shì shū zhé   shēn suǒ zhǎng    
bēi zāi bēi zāi   jīn shàng máng máng