背欲驼处痛戏作

近现代 卢青山
我背如我心:不敢低钱权,未免向书俯。我背异我心:心能直如弦,背曲如勾股。 背怒让心曰:“是子使吾苦。蠹简卒何用,子好嗜痂土。 日日屈吾脊,十年不赦恕。竟以活人躯,殉此死人语。 我本羡豪门,久欲趋庭往。虽对一人躬,而对万人仰。 岂不辉煌哉,安罹此恶恙。子不命吾足,吾欲惩子杖”。 心怔若木鸡,羞色满面亮。嚅嚅欲有语,语出自迷惘:“书中未言此,我难辨真妄。 愧我自悦怿,未及顾君样。岂我好读书,主人实所尚。 浸淫既已久,亦觉乐难状。子言果何如,曷不一询诸”? 主人听已详,独笑拈髭须。呼背“汝来前,子态狂可诛。 岂少汝之食,岂裸汝之躯?饥寒皆有托,奢侈复何须。 世风自板荡,所守未可污。付汝万金玉,将汝灵魂驱。 行尸走肉耳,汝愿为之乎?浮华利欲外,汝岂知其馀。 心汝懦如此,安能宰吾国?众体为子用,一一如僮役。 更有昌狂行,为我披其颊。疾来我亦痛,岂不为子恤? 从今去厚枕,百日愈可测。书卷摊已久,眼目待已急。 速归其本位,毋更讨吾责”。二客诺而还,遥闻其私言:背曰“主人愚且顽,此论非时鲜。 人食美于我,我岂劣于人?况近有好女,使我神魂倾。 曲曲如虾者,彼眼安为青”。心曰“主人强且躁,慎莫逢其嗔。 相思彼自苦,何用子劳神。或有天开日,主人唯子听”。
bèi xīn   gǎn qián quán   wèi miǎn xiàng shū bèi xīn   xīn néng zhí xián   bèi gōu
bèi ràng xīn yuē     :“ shì 使 shǐ jiǎn   yòng zi hǎo shì jiā
  shí nián shè shù jìng huó rén   xùn rén
běn xiàn háo mén   jiǔ tíng wǎng suī duì rén gōng   ér duì wàn rén yǎng
huī huáng zāi   ān è yàng zi mìng   chéng zi zhàng   ”。
xīn zhēng ruò   xiū mǎn miàn liàng yǒu   chū wǎng     :“ shū zhōng wèi yán   nán biàn zhēn
kuì yuè   wèi jūn yàng hào shū   zhǔ rén shí suǒ shàng
jìn yín jiǔ   jué nán zhuàng zi yán guǒ   xún zhū    
zhǔ rén tīng xiáng   xiào niān bèi   lái qián   zi tài kuáng zhū
shǎo zhī shí   luǒ zhī   hán jiē yǒu tuō   shē chǐ
shì fēng bǎn dàng   suǒ shǒu wèi wàn jīn   jiāng líng hún
xíng shī zǒu ròu ěr   yuàn wèi zhī   huá wài   zhī
xīn nuò   ān néng zǎi guó   zhòng wèi zi yòng   tóng
gèng yǒu chāng kuáng xíng   wèi jiá lái tòng   wéi zi  
cóng jīn hòu zhěn   bǎi shū juàn tān jiǔ   yǎn dài
guī běn wèi   gèng tǎo   ”。 èr nuò ér hái   yáo wén yán   bèi yuē   zhǔ rén qiě wán   lùn fēi shí xiān
rén shí měi   liè rén   kuàng jìn yǒu hǎo   shǐ 使 shén hún qīng
xiā zhě   yǎn ān wèi qīng   ”。 xīn yuē   zhǔ rén qiáng qiě zào   shèn féng chēn
xiāng   yòng zi láo shén huò yǒu tiān kāi   zhǔ rén wéi zi tīng   ”。