北原情三首

唐代 刘言史
错莫天色愁,挽歌出重闉。谁家白网车,送客入幽尘。 铭旌下官道,葬舆去辚辚。萧条黄蒿中,奠酒花翠新。 米雪晚霏微,墓成悄无人。乌鸢下空地,烟火残荒榛。 生人更多苦,入户事盈身。营营日易深,却到不得频。 寂寥孤隧头,草绿棠梨春。 洛阳城北山,古今葬冥客。聚骨朽成泥,此山土多白。 近来送葬人,亦去闻归声。岂能车轮疾,渐是墓侵城。 城中人不绝,哀挽相次行。莫非北邙后,重向洛城生。 卜地起孤坟,全家送葬去。归来却到时,不复重知处。 叠叠葬相续,土乾草已绿。列纸泻壶浆,空向春云哭。
cuò tiān chóu   wǎn chū zhòng yīn shuí jiā bái wǎng chē   sòng yōu chén
míng jīng xià guān dào   zàng lín lín xiāo tiáo huáng hāo zhōng   diàn jiǔ huā cuì xīn
xuě wǎn fēi wēi   chéng qiāo rén yuān xià kòng   yān huǒ cán huāng zhēn
shēng rén gèng duō   shì yíng shēn yíng yíng shēn   què dào pín
liáo suì tóu   cǎo 绿 táng chūn
luò yáng chéng běi shān   jīn zàng míng xiǔ chéng   shān duō bái
jìn lái sòng zàng rén   wén guī shēng néng chē lún   jiàn shì qīn chéng
chéng zhōng rén jué   āi wǎn xiāng xíng fēi běi máng hòu   zhòng xiàng luò chéng shēng
fén   quán jiā sòng zàng guī lái què dào shí   zhòng zhī chù
dié dié zàng xiāng   qián cǎo 绿 liè zhǐ xiè jiāng   kōng xiàng chūn yún